Найдите свой следующий любимый книге

Станьте участником сегодня и читайте бесплатно в течение 30 дней
The Tale of Kiều: A Bilingual Edition by Ngô Bình Anh Khoa

The Tale of Kiều: A Bilingual Edition by Ngô Bình Anh Khoa

Автором Khoa Ngô

Читать отрывок

The Tale of Kiều: A Bilingual Edition by Ngô Bình Anh Khoa

Автором Khoa Ngô

Длина:
334 pages
2 hours
Издатель:
Издано:
Nov 2, 2016
ISBN:
9781370491681
Формат:
Книге

Описание

Đoạn Trường Tân Thanh (lit. A New Cry from a Broken Heart), also known as Truyện Kiều (lit. The Tale of Kiều), is one of the most beautiful of all the literary gems of Vietnamese poetry. Over the years, there have been many scholars who have researched and studied this masterpiece of Nguyễn Du (1765-1820) and tried to understand the techniques, the imagery, the proverbs, the allusions, the hidden meanings and the genius of a master poet of a nation. As a result, it comes as no surprise that this epic poem about the tragic life of a woman endowed with talents and beauty has been translated into many different languages. This book here is but one English translation among many, and one in which the translator tried to replicate and maintain the traditional Lục Bát (6-8) meter of the Vietnamese literature in the translated contents.

Издатель:
Издано:
Nov 2, 2016
ISBN:
9781370491681
Формат:
Книге

Об авторе

My name is Anh Khoa, an ESL teacher currently working and living in Vietnam. I have a passion for languages and I have always dreamed about publishing my own books one day.

Связано с The Tale of Kiều

Похоже на «Книги»
Похожие статьи

Предварительный просмотр книги

The Tale of Kiều - Khoa Ngô

Translator

Lời nói đầu

Nguyễn Du (1765-1820) là một trong những đại thi hào nổi tiếng hàng bậc nhất trong lịch sử nước Việt Nam và tên tuổi của ông cho đến ngày nay vẫn còn được người đời ca ngợi do các cống hiến của ông với dân tộc về mặt văn hóa và nghệ thuật. Trong các di sản mà ông để lại, ta không thể không nhắc đến tác phẩm Đoạn Trường Tân Thanh, còn được biết đến bởi một cái tên gần gũi hơn với dân tộc Việt Nam là Truyện Kiều. Truyện Kiều là một kiệt tác văn học của Việt Nam nói riêng và là một viên ngọc quý của văn học thế giới. Tác phẩm này đã là nguồn cảm hứng cho vô số những nhà nghiên cứu văn học trong và ngoài nước.

Thế giới đã có những bản dịch truyện Kiều của các dịch giả từ nhiều quốc gia khác nhau như Lê Xuân Thủy và Huỳnh Sanh Thông của Việt Nam, Michael Counsell của Anh, Vladislav Zhukov của Úc và rất nhiều tác giả khác. Tôi đã có cơ hội đọc qua các bản dịch tiếng Anh của một số tác giả trên và đó chính là động lực để tôi làm ra bản dịch tiếng Anh của riêng tôi. Mục đích ban đầu của tôi khi làm ra bản dịch này là để rèn luyện vốn tiếng Anh của bản thân, nhưng rồi mục đích ban đầu đó dần dần mất đi khi tôi tiếp tục công cuộc dịch thuật của mình. Thú vui biến thành đam mê từ lúc nào ngay bản thân tôi cũng không rõ, nhưng càng làm tôi lại càng bị cuốn hút vào những vần thơ và những hình ảnh đầy màu sắc của thiên nhiên, con người, về thế giới của ngươi phàm và cả về thế giới siêu nhiên của Nguyễn Du.

Tôi rất khâm phục các bản dịch của dịch giả Huỳnh Sanh Thông và Lê Xuân Thủy. Tuy nhiên, khi tôi quyết định làm bản dịch của mình, tôi muốn nó phải mang bản sắc riêng của chính tôi chứ không phải bị ảnh hưởng từ ai. Chính vì thế, tôi đã chọn cho mình một con đường mà hiếm dịch giả tiếng Anh nào chọn, đó là làm một bản dịch Truyện Kiều theo thể thơ Lục Bát truyền thống của dân tộc. Đây là một công việc không hề đơn giản với một sinh viên ở tuổi hai mươi hai như tôi, nhưng tôi đã cố gắng hết sức để tìm hiểu nội dung, ý nghĩa các hình ảnh được dùng trong bài thơ và tìm vần bên tiếng Anh để gieo khi dịch. Sau nhiều tháng cố gắng, tôi cuối cùng đã hoàn thành xong tập sách này. Tôi hy vọng rằng bản dịch đầu tay này sẽ được các độc giả đón nhận.

Preface

Nguyễn Du (1765-1820) is one of the most renowned poets in the history of Vietnam, and his name is still sung till this day thanks to his cultural and artistic contributions to the nation. Among his legacy, we must cite the epic Đoạn Trường Tân Thanh (lit. A New Cry from a Broken Heart), also known by a more familiar name to the Vietnamese people: Truyện Kiều (lit. The Tale of Kiều). The Tale of Kiều is a masterpiece of the people of Vietnam and also a precious gem of the literary world on a global scale. This work has served as an inspiration for countless researchers in and outside Vietnam.

The world has had translations of The Tale of Kiều done by translators from different countries such as Lê Xuân Thủy and Huỳnh Sanh Thông of Vietnam, Michael Counsell of England, Vladislav Zhukov of Australia and many more. I myself had the opportunity to read the English translations of some of the aforementioned scholars, and that is the main stimulation that drives me to make this English translation of my own. Originally, my purpose when I translated this work was to hone my skills with the English language, but that purpose gradually faded away as I continued translating this poem. My hobby had unknowingly turned into a passion; as time passed, I felt more compelled by the rhymes, the vivid images of nature, humans, of the mortal as well as the supernatural world created by Nguyễn Du.

I truly admired the translated works of scholars such as Huỳnh Sanh Thông and Lê Xuân Thủy. However, when I decided to make one of my own, I wanted it to represent my own style, unaffected by others. As a result, I decided to select a path for myself, which very few English translators had chosen, and that is to produce a translation of the Tale of Kiều following the traditional Lục Bát (6-8) meter of Vietnam. This is by no means a simple task for a student at the age of twenty-two, but I tried my best to comprehend the contents, the meanings of the imagery used in the poem and to search out the English rhymes. After months of work, I finally finished this book. I only hope that my first translation will be welcomed by readers.

Truyện Kiều

Tác giả: Nguyễn Du (1765-1820)

Trăm năm, trong cõi người ta,

Chữ tài, chữ mệnh, khéo là ghét nhau.

Trải qua một cuộc bể dâu,

Những điều trông thấy mà đau đớn lòng;

Lạ gì bỉ sắc, tư phong,

Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen.

The Tale of Kiều

Translated by Ngô Bình Anh Khoa

Through hundred years in life,

Talent and Fate are twined in hate.

Through changes in one’s fate,

Seen things to hearts relay sorrows.

Counterpoise’s law all know,

Heaven envies the rosy-cheeked.

I

Cảo thơm lần giở trước đèn,

Phong tình cổ lục còn truyền sử xanh.

Rằng: Năm Gia tĩnh triều Minh,

10. Bốn phương phẳng lặng, hai Kinh vững vàng.

Có nhà viên ngoại họ Vương,

Gia tư nghĩ cũng thường thường bậc trung.

Một trai con thứ rốt lòng,

Vương Quan là chữ, nối dòng nho gia.

Đầu lòng hai ả tố nga,

Thúy Kiều là chị, em là Thúy Vân.

Mai cốt cách, tuyết tinh thần:

Một người một vẻ, mười phân vẹn mười.

Vân xem trang trọng khác vời,

20. Khuôn trăng đầy đặn, nét ngài nở nang.

Hoa cười, ngọc thốt, đoan trang,

Mây thua nước tóc, tuyết nhường màu da.

Kiều càng sắc sảo mặn mà,

So bề tài sắc, lại là phần hơn.

Làn thu thủy, nét xuân sơn,

Hoa ghen thua thắm, liễu hờn kém xanh.

Một hai nghiêng nước nghiêng thành,

Sắc đành đòi một, tài đành họa hai.

Thông minh vốn sẵn tính trời,

30. Pha nghề thi họa, đủ mùi ca ngâm.

Cung, thương, làu bậc ngũ âm,

Nghề riêng ăn đứt hồ cầm một trương.

Khúc nhà tay lựa nên chương,

Một thiên bạc mệnh lại càng não nhân.

Phong lưu rất mực hồng quần,

Xuân xanh xấp xỉ tới tuần cập kê.

Êm đềm trướng rũ màn che,

Tường đông ong bướm đi về mặc ai.

I

Pages lamp shines over

Tell a romance covered in scrolls.

In Jia Jing’s Ming of old,

10. At peace, both capitals stood high.

There lived noble Vương clan,

Whose wealth, prestige was then modest.

Vương Quan, the heir, youngest,

Followed customs, harnessed honors.

Blessed, too, with fair daughters,

Elder Thúy Kiều, younger Thúy Vân.

Lithe frames, pure hearts were sung,

Each born with perfect, wondrous grace.

Vân’s elegance surfaced:

20. Plump moth-feeler brows, face Moon-round.

Smiles, voice - blooms, gems endowed,

Clouds praised her hair, snow gowned her skin.

Kiều far surpassed her kin,

Her skills and charms both dimmed Vân’s shines.

Spring-hill brows, Fall-stream eyes,

Willows begrudged; blooms sighed, envied.

Glance made kingdom shaky,

Flair, few might match; beauty, none could.

She was born smart and shrewd,

30. Verse, paint, songs, lute, she knew them all,

Knew well music’s five tones,

Lute’s strings she plucked outshone others’.

Old tunes formed new number,

Bleak Fate she stroked quavered all souls.

Fair red-trouser well-known,

Prime spring she’d reached to hold suitor,

Beyond discreet covers,

East wall filled with wooers ignored.

II

Ngày xuân con én đưa thoi,

40. Thiều quang chín chục đã ngoài sáu mươi.

Cỏ non xanh tận chân trời,

Cành lê trắng điểm một vài bông hoa.

Thanh minh trong tiết tháng ba,

Lễ là Tảo mộ, hội là Đạp thanh.

Gần xa nô nức yến anh,

Chị em sắm sửa bộ hành chơi xuân.

Dập dìu tài tử giai nhân,

Ngựa xe như nước áo quần như nêm.

Ngổn ngang gò đống kéo lên,

50. Thoi vàng vó rắc, tro tiền giấy bay.

Tà tà bóng ngả về tây,

Chị em thơ thẩn dan tay ra về.

Bước lần theo ngọn tiểu khê,

Lần xem phong cảnh có bề thanh thanh.

Nao nao dòng nước uốn quanh,

Dịp cầu nho nhỏ cuối ghềnh bắc ngang.

Sè sè nắm đất bên đường,

Dàu dàu ngọn cỏ, nửa vàng nửa xanh.

Rằng: "Sao trong tiết Thanh minh,

60. Mà đây hương khói vắng tanh thế mà?

Vương Quan mới dẫn gần xa:

"Đạm Tiên nàng ấy xưa là ca nhi.

"Nổi danh tài sắc một thì,

"Xôn xao ngoài cửa, hiếm gì yến anh.

"Phận hồng nhan có mong manh,

"Nửa chừng xuân, thoắt gãy cành thiên hương.

"Có người khách ở viễn phương,

"Xa nghe cũng nức tiếng nàng tìm chơi.

"Thuyền tình vừa ghé đến nơi,

70. "Thì đà trâm gãy bình rơi bao giờ!

"Buồng không lặng ngắt như tờ,

"Dấu xe ngựa đã rêu lờ mờ xanh.

"Khóc than khôn xiết sự tình,

"Khéo vô duyên bấy là mình với ta!

"Đã không duyên trước chăng mà,

"Thì chi chút ước gọi là duyên sau.

"Sắm sanh nếp tử, xe châu,

"Vùi nông một nấm, mặc dầu cỏ hoa.

"Trải bao thỏ lặn, ác tà,

80. "Ấy mồ vô chủ, ai mà viếng thăm!

II

Spring came; swallows soared high,

40. Of ninety days, gone by sixty,

Grass dyed skylines greenly,

Pearly pear branch donned wee blossoms.

Qing Ming of March had come,

People swept tombs and stomped grasslands,

Midst gay pilgrims of lands,

Siblings bought garbs, held hands and strolled.

Sirs and madams to, fro,

Vibrant garments mingled with wheels.

Pell-mell hillocks stacked still,

50. Papers alit, ‘round filled sham gold.

Twilight would soon unfold,

With hands entwined, they’d go back home.

Along a creek, they’d roam,

Admire landscapes’ green-combed beauty.

Round curled a brook gently,

Beneath a bridge bitsy traveled.

By trail stood one mound old

With withered weeds’ raveled chartreuse.

Why in Qing Ming, Kiều mused,

60. Incense, here’s naught? Bemused I am.

Vương Quan’s answer then came,

"Here lies late songstress named Đạm Tiên.

"Grand talent with fine mien,

"Outside her steps, men gleaned always.

"That branch Heaven’s scents sprayed,

"Mid-spring broke off – dismay’s sudden.

"Stranger from far nation,

"Her skills he’d heard, entrance he gained.

"Love’s boat at port met pain,

70. "Pin snapped, vase smashed - in vain he’d tried.

"Her room was void of life,

"Horse wheels’ left tracks dimmed by grown moss.

"He cried for his love lost:

"Ill fate, ‘tween them, had caused rupture.

"This life, love was severed,

"Next life, his heart’s reserved wholly.

"To coffin, hearse, he’d see,

"Beneath this earth slept she after.

"To grave without owner,

80. Moon’s phases passed; never one came.

Lòng đâu sẵn món thương tâm,

Thoạt nghe Kiều đã đầm đầm châu sa:

"Đau đớn thay, phận đàn bà!

"Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung.

"Phũ phàng chi bấy Hóa công!

"Ngày xanh mòn mỏi, má hồng phôi pha.

"Sống làm vợ khắp người ta,

"Hại thay! thác xuống làm ma không chồng!

"Nào người phượng chạ, loan chung,

90. "Nào người tích lục, tham hồng là ai?

"Đã không kẻ đoái, người hoài,

"Sẵn đây ta kiếm một vài nén hương.

"Gọi là gặp gỡ giữa đường,

"Họa là người dưới suối vàng biết cho.

Lâm râm khấn khứa nhỏ to,

Sụp ngồi, đặt cỏ trước mồ, bước ra.

Một vùng cỏ áy, bóng tà,

Gió hiu hiu thổi một và bông lau.

Rút trâm sẵn giắt mái đầu,

100. Vạch da cây, vịnh bốn câu ba vần.

Lại càng mê mẩn tâm thần,

Lại càng đứng lặng tần ngần chẳng ra.

Lại càng ủ dột nét hoa,

Sầu tuôn đứt nối, châu sa vắn dài!

Vân rằng: "Chị cũng nực cười,

Khéo dư nước mắt, khóc người đời xưa!

Rằng: "Hồng nhan tự nghìn xưa,

"Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu.

"Nỗi niềm tưởng đến mà đau,

110. Thấy người nằm đó, biết sau thế nào?

Quan rằng: "Chị nói hay sao,

"Một lời là một vận vào khó nghe!

"Ở đây âm khí nặng nề,

Bóng chiều đã ngả, dặm về còn xa.

Kiều rằng: "Những đấng tài hoa,

"Thác là thể phách, còn là tinh anh,

"Dễ hay

Вы достигли конца предварительного просмотра. Зарегистрируйтесь, чтобы узнать больше!
Страница 1 из 1

Обзоры

Что люди думают о The Tale of Kiều

0
0 оценки / 0 Обзоры
Ваше мнение?
Рейтинг: 0 из 5 звезд

Отзывы читателей