You are on page 1of 5

Người viết: Taki

Nguồn: venonet.com

CÂY ƯỚC NGUYỆN

Ngày xưa....tại một ngôi làng nhỏ,có một chàng trai phải lên chiến
trường.Thế là cô bạn hẹn ước trọn đời âm thầm cầu nguyện,sau đó cô gái
gieo một hạt giống ngay cạnh bờ hồ.
Cô gái cẩn thận chăm sóc hạt giống vì cô ta tin rằng khi hạt nẩy mầm,lời
ước khi gieo hạt sẽ thành hiện thực.
Người bạn thân hỏi cô ta đã ước gì,cô gái chỉ lắc đầu mỉm cười.Lời ước của
cô gái chỉ có một.....
Hy vọng anh ấy có thể bình an trở về
Nhưng cuộc chiến kết thúc....không thấy chàng trai quay về..
Cô gái vẫn cố chấp chăm sóc hạt giống mà cô ta đã gieo trồng....cho dù
cuộc chiến kết thúc đã 5 năm rồi,mọi người trong làng cũng khuyên cô gái
nên quên anh ta đi.
Bố mẹ đã cố gắng giới thiệu hết nhà này đến người nọ nhưng cô gái vẫn
không chịu ưng ai.Cho đến một hôm,bất chấp sự phản đối của cô gái,bố
mẹ cô đã gả cô cho một hộ gia đình ở thành thị.
Cô gái đã thử tìm mọi cách để từ chối cuộc hôn nhân,nhưng mọi chuyện
chẳng cho ra kết qủa gì.Trước đêm đám cưới,cô gái đột nhiên không
chống đối nữa,ngoan ngoãn vận lên chiếc áo cưới khiến tất cả các cô gái
trong làng đều ghen tị.
Người nhà nghĩ rằng sau cùng cô ta cũng thấu hiểu nên đã vui vẻ chuẩn
bị lễ cưới cho ngày hôm sau,nhưng họ đâu biết rằng cô gái đã lặng lẽ đưa
ra quyết định,cô ta sẽ giữ đúng lời hứa với chàng trai trước lúc đi xa......
Ngày tân hôn,hầu như mọi người trong làng đều tập hợp lại,tất cả đều
thật lòng cầu chúc cho đôi trai gái,nhưng khi cô dâu xuất hiện,tất cả mọi
người đều đứng lặng......chiếc áo cưới không phải màu trắng......chiếc áo
đã nhuộm màu đỏ thắm,màu đỏ của máu chảy ra từ cánh tay của cô
gái.....
Trước tình cảnh đó,dù cho chú rể bất chấp lời đề nghị của mọi người,quyết
cưới cô ta nhưng tất cả mọi người đều kiên quyết từ hôn.
Sau cùng cô gái cũng đã có được sự yên tĩnh mà mình mong muốn,vì cô
ta đã bị đuổi khỏi nhà,bị đuổi khỏi làng....
Mười năm.... hai mươi năm.... bốn mươi năm.... sáu mươi năm.... đã từ
lâu mọi người lãng quên đi câu chuyện này,cô gái vẫn âm thầm chăm sóc
cho cành cây,dù cho tuổi xuân không còn,những bước chân nhanh nhảu
năm xưa đã trờ nên chậm chạp,suối tóc đen mượt đã lấm tấm sương
mai,gương mặt hằn lên những vết tích của thời gian.
nhưng cô gái vẫn không ngừng chăm bón,ngày ngày ngồi bên gốc cây cho
đến màn đêm buông xuống mới quay về túp lều lợp tạm bên bờ hồ........
Cô gái chết trong cô độc....vì gốc cây của cô ta không thể chăm sóc cô ta
khi ngã bệnh,không thể gọi bác sĩ đến cứu lấy sinh mạng của chủ mình
Vài chàng trai trong làng không nhẫn tâm nên đã chôn cô ta dưới gốc cây
bên hồ.
Kể cũng lạ,bắt đầu từ ngày hôm đó,dù cho tất cả các cây khác đều xanh
tươi hay vàng úa theo từng mùa....chỉ có gốc cấy đó,nghe nói từ hôm đó
trở đi đã không rơi lấy một phiến lá.......
Hình như thời gian xung quanh đều ngưng đọng.....
Kể từ hôm đó,bên bờ hồ có thêm một truyền thuyết.... dù nam hay nữ,chỉ
cần đến bên bờ hồ,chôn một hạt giống có mang theo ước nguyện của
mình dưới gốc cây thì ước nguyện sẽ thành sự thật.Đương nhiên trước hết
là người đó phải chân thành....

Sau khi nghe bác tư kể lại câu chuyện,tôi nắm chặt tay em,hình như em
hiểu ý tôi và khẽ cười.Thật ra đây không phải là lần đầu chúng tôi nghe
câu chuyện này,gần như tất cả thanh niên trong làng đều nghe bác tư kể
truyện từ bé đến lớn.Nhưng câu chuyện hôm nay rất có ý nghĩa đối với
tôi,vì.......hai hôm nữa tôi phải theo đoàn quân của làng ra chiến
trường...... tôi không biết có cơ hội quay về không.... em hứa với
tôi.....em sẽ không đi tiễn tôi,vì khi tôi rời khỏi làng em sẽ đứng trước gốc
cây bên bờ hồ và gieo một hạt giống.......Nhưng tôi hy vọng em sẽ không
như cô gái trong truyện .
Không ai lại phải hy sinh cả cuộc đời để chứng minh rằng mình yêu một
người biết dường nào..... vì như thế sẽ khiến cho người yêu mình càng
đau lòng.....
" Vậy.... vậy chàng trai đó đi đâu rồi? "
Mỗi khi nghe xong câu chuyện chúng tôi cũng hỏi bác tư như vậy,nhưng
dù cho chúng tôi hỏi từ lúc 8 tuổi cho tới nay đã 18 tuổi,bác tư vẫn chỉ
nhìn chúng tôi cười và khẽ lắc đầu,sau đó dùng chiếc gậy trợ lực để đứng
dậy và ôn tồn dạo bước về nhà thay cho lời kết của câu chuyện..... cho dù
như thế nhưng cứ sau mỗi lần kết thúc câu chuyện chúng tôi vẫn lặp lại
câu hỏi đó,chúng tôi tin rằng bác tư chỉ muốn tạo nghi vấn cho chúng tôi,
sẽ có một ngày bác tư bật mí cho chúng tôi biết chàng trai ấy đã đi
đâu.....thật ra chúng tôi đã không ít lần cố dùng trí tưởng tượng để phỏng
đoán đoạn kết của câu chuyện.Ví như là chàng trai ấy đã hy sinh.....đã
thay lòng....bị thương nên không thể trở về...thậm chí việc hoài nghi bác
tư chính là chàng trai đó....nhưng chúng tôi không dám tùy tiện phỏng
đoán vì chúng tôi tin rằng,đoạn kết do chính bác tư nói ra chắc chắn sẽ
hay hơn và cảm động hơn những gì chúng tôi đoán.
"Tôi nghĩ rằng...tôi có thể trả lời cho các bạn rằng chàng trai đó đã đi
đâu."
Nghe câu nói này,tất cả mọi người đều quay nhìn về chàng trai ngồi sau
lưng tôi,từ lúc bắt đầu kể truyện đến giờ anh ta im lìm ngồi dưới tán cây
hóng mát và nghe truyện,anh ta chừng 20 tuổi đổ lại.Thật ra ban đầu
không ai để ý đến anh ta,nhưng lời phát ngôn của anh ta đã thu hút mọi
ánh mắt dồn về phía mình.
"Sao thế?Sao lại nhìn chằm chằm vào tôi?Mọi người không muốn biết kết
cục của câu chuyện sao?" ~ Chàng trai cuời nói.
"Muốn!Đương nhiên muốn"
Không biết là ai sẽ nói kết cuộc của câu truyện trước nhất,nhưng tôi nghĩ
rằng sẽ không ai trách sự đường đột của anh ta,dù sao câu truyện này
bao năm qua không biết đã bềnh bồng trong đầu chúng tôi bao nhiêu
bận.Sau cùng hôm nay cũng được nghe hết toàn bộ câu truyện,cũng có
thể xem như quà tiễn biệt trước khi tôi lên đường!Khi anh ta chuẩn bị kể
lên kết thúc của câu truyện thì bác tư đã nói rằng:
" Cũng đã đến lúc....chàng trai.....hãy theo ta.....câu chuyện của cậu,nên
nói cho cô ta nghe trước....."
Sau đó bác tư chống gậy từng bước đi về 1 hướng của con làng,hình như
anh ta hiểu ý bác tư,không hỏi câu nào,chỉ biết lặng lẽ bước theo bác tư
....để lại chúng tôi sau lưng tiếc húi hụi.....
Nhưng dù sao tôi và em cũng không bỏ qua cơ hội tốt này,sau cái nheo
mắt đầy tinh ý với nhau,chúng tôi len lén theo sau hai người....để lại sau
lưng những ánh mắt càng tiếc hùi hụi hơn.
Bác tư chậm rãi bước đi,anh ta lặng lẽ đi cùng,chúng tôi len lén theo
sau.Cứ đi một đoạn bác tư lại quay đầu nhìn.Hình như không muốn có
người đi theo,do đó chúng tôi không dám bám quá gần.Cũng may là
chúng tôi quá quen thuộc nơi này,do đo tuy chúng tôi giữ khoảng cách xa
nhưng cũng không đến nỗi bị đứt đuôiRời khỏi làng,vượt qua con
suối,băng qua cánh rừng,bác tư đưa anh ta đên dưới bóng mát của một
gốc cây.Đấy là gốc cây rất kì lạ.Dù cho lúc đó đã vào mùa thu,những tán
cây xung quanh đã bắt đầu vàng úa,nhưng chỉ có gốc cây đó vẫn giữ diện
mạo của mùa xuân.
"Đây..... là cây ước nguyện?" ~ Chàng trai hỏi.
"Đúng...cũng chính là gốc cây mà cô gái đã trồng khi chàng trai lên
đường" ~ Bác tư trả lời.
"Vậy....con nghĩ con nên tự giới thiệu về mình trước" ~ Chàng trai nói.
"Không cần đâu.Cậu đến chỉ để nói cho cô gái nghe kết cuộc của câu
chuyện!" ~ Bác tư chen ngang lời của anh ta.Nhưng anh thanh niên chỉ
nhún vai và nhẹ nhàng ngồi dưới bóng râm của gốc cây,hít một hơi thật
sâu và tiếp tục nói về truyền thuyết.....

"Thật ra....chàng trai không hề hy sinh.Sau khi cuộc chiến kết thúc,chàng
trai rất may mắn sống sót...nhưng chàng trai không vui chút nào,trong
một lần yểm trợ cho hành động,chàng trai đã vô tình bắn trúng một cô
gái lánh nạn cùng dân làng,viên đạn bắn xuyên qua lưng và tàn nhẫn
trúng tim cô gái.Anh em trong đội an ủi và nói trách nhiệm và lỗi không
thuộc về chàng trai,tất cả đều ngoài ý muốn,thậm chí có người đồng ý
đứng ra giải quyết vấn đề này.Nhưng chàng trai đã cự tuyệt.....anh ta
không muốn che giấu những sai lầm của mình bằng một sai lầm mới do
đó quyết định đứng ra lãnh trách nhiệm....
Chàng trai im lặng ngồi bên giường bệnh,dù dân làng có lời trách cứ,đồng
đội có người không hiểu,chàng trai chỉ âm thầm chịu đựng,vì...tất cả tâm
trí của anh ta đã dồn lên sự an nguy của cô thôn nữ.
Sau 5 ngày đêm không ăn không ngủ lo lắng,cô gái đã tỉnh lại.Nhưng từ
đó cô gái đã không thể tự đi trên đôi chân của mình....vì trách
nhiệm,chàng trai đã tự nguyện chăm sóc cuộc sống cho cô gái.Sau khi
chiến tranh kết thúc,chàng trai cũng không về nhà,thậm chí cầm lòng
không viết thư về nhà....chàng trai hy vọng người yêu ở quê nhà xem như
anh đã hy sinh,như thế cô ấy có thể tìm cho mình hạnh phúc mới,một
hạnh phúc mà anh ta không thể dành cho co ấy.
Cô thôn nữ biết chàng trai không vui,cô ta không hy vọng mang sự bất
hạnh của mình cho người khác.Chàng trai cảm động trước lòng thương
người của cô thôn nữ nên quyết định......cầu hôn.Và như thế,họ cưới
nhau.
Thời gian trôi nhanh,đôi uyên ương đã trở thành vợ chồng già....cho dù
tuổi già khiến những bước đi khó khăn,nhưng cả hai vẫn hết lòng yêu
thương nhau.
Và.....cho đến ngày ông lão qua đời,khi bà lão dọn dẹp di vật của ông lão
mới phát hiện quyển nhật ký của ông lão,sau khi lật ra mới biết rằng suốt
bao năm qua ông lão vẫn không thể quên đi hình bóng của người
xưa,người con gái vẫn ngày đêm chờ ông bên cây ước nguyện.
Cứ lật một trang bà lão lại khóc...bà đau lòng trước sự chịu đựng đau khổ
của ông lão,rõ ràng ông lão không thể quên người xưa nhưng vì trách
nhiệm nên đã ở lại nơi này thậm chí không hề biểu lộ sự đau khổ của
mình dù là một lời than trách....nhưng trong nhật ký,nỗi nhớ dành cho cô
gái sâu đậm đến mức khiến người đọc rơi lệ....phải chăng ngưòi yâu dấu
nhất của ông chính là cô gái đó.
Bà lão quyết định đưa hài cốt ông lão về quê hương.... bà đã hại một đời
ông lão,cũng là lúc đưa ông về cố hương và như thế...Chàng thanh niên
lấy ra từ hành lý một quyển nhật ký.
"Đay là quyển nhật ký viết từ nỗi nhớ của ông ấy.Ngoài ra tôi còn có 1 câu
muốn nói" ~ Chàng thanh niên lên tiếng.
"Ông nội,cho đến khi qua đời vẫn không phản bội người yêu...tuy ông nội
và bà nội cưới nhau,nhưng ông nội chưa bao giờ làm chuyện có lỗi với
người mình yêu.Con cũng không phải là cháu của họ mà chỉ là một cô nhi
do họ nuôi nấng thôi"
"Ra là như thế.......cô gái cũng nên yên lòng.....chàng trai chưa bao giờ
rời xa cô gái" ~ Bác tư vừa thầm nói vừa vuốt ve gốc cây.
"Còn nữa" ~ Chàng trai chỉ chiếc hủ đang ôm trong tay. "Đây là hài cốt
của ông nội,bà nội dặn con nhất định phải chôn cùng với mộ người yêu
của ông nội"
"Con cứ chôn dưới gốc cây này là được,cả rừng cây này chính là mộ của
cô ta" ~ Bác tư nói.
Anh ta bèn đào một lỗ sâu,cẩn thận chôn cả hủ lẫn quyển nhật ký và lắp
lại.

"Vậy.con xin chào tạm biệt...con phải về thưa lại với bà nội" ~ Nói xong
chàng trai cúi đầu chào bác tư.
Bác tư cũng ngồi dưới tán cây,chẳng biết bao lâu sau,sương mù trong
rừng dày đặc dần.....bác tư bấy giờ đột nhien nói: "Hai cháu về đi,bác
muốn ngồi thêm lát nữa"
Tôi và em xoay lưng và nhẹ nhàng rời khỏi khu rừng.Trên đường về,sương
mù rất dày đặc.....cảnh vật trên đường hoàn toàn khác lúc đến.Chẳng biết
có phải tôi hoa mắt...nhưng toi thấy...ngoài chúng tôi ra,còn một đôi tình
nhân khác,tôi quay qua định hỏi em có thấy như tôi không,không ngờ em
nhìn tôi cười và nói:
"Dù có phải là họ hay không,chúng ta cũng không nên quấy rầy"
Và tôi cũng mỉm cười.Đúng!Đổi lại là tôi,xa cách lâu thế,tôi cũng không
muốn bị người khác quấy rầy!
Hôm sau,tôi theo xe quân đội rời khỏi làng.Như đã thỏa thuận trước,em
không đến tiễn tôi,vì lúc này,em đang đứng dưới tán cây ước nguyện và
chôn một hạt giống cầu chúc tôi......
Một tháng sau,trong doanh trại tôi nhận được lá thư do em gởi đến.Em
nói bác tư qua đời rồi....bác tư đi rất nhẹ nhàng trên chiếc giường của
mình,vì lúc mọi người phát hiện,gương mặt trên thi thể bác tư còn nguyên
nụ cười mãn nguyện.....
Ngoài ra còn 1 chuyện nữa,thì ra trước khi qua đời bác tư có trao cho em
1 lá thư,dặn em rằng sau khi bác qua đời mới được mở,giờ đây bác đi
rồi....em mở thư coi......mới biết rằng.....thì ra bác tư chính là chú rễ năm
xưa......bác cứ hối hận mãi năm xưa nhất quyết cưới cô gái mà không đủ
sức giữ cô gái bên mình và bác hoá thân thành bác tư cũng vì có thể
chăm sóc ngôi mộ và gốc cây cũng như muốn câu chuyện được lưu
truyền....và bây giờ có lẽ bác đã mãn nguyện khi chàng trai đưa hài cốt
của ông nội mình về.

Dù sao bác cũng đã trông đợi cô gái 60 năm,bác cũng mệt rồi,muốn nghỉ
ngơi.....
Sau khi đọc hết toàn bộ lá thư em gởi đến,trong đầu kết nối tất cả lại.Tôi
thật sự cảm động trước câu chuyện này,dù là cô gái,chàng trai,bác tư hay
là cô thôn nữ.Tất cả họ đích thật là những người thật sự biết yêu và yêu
bằng tất cả trái tim.