Вы находитесь на странице: 1из 31

ГОСУДАРСТВЕННЫЙ УНИВЕРСИТЕТ г.

ХОШИМИНА
ИНСТИТУТ СОЦИАЛЬНЫХ И ГУМАНИТАРНЫХ НАУК
Факультет русской филологии
***

РУССКАЯ
ТРАДИЦИОННАЯ
ОДЕЖДА
Руководитель: Чионг Мань Хаи
Студент:...Ву Зуи Ань...
Идентификационный номер студента: ..1657020002...

г. Хошимин 2021
Содержание
1.История становления
2.Основные виды и формы
2.1. Женский
2.2. Мужской
3. Головные уборы и Обувь
4.Украшения платья
5.Региональные особенности
6. Праздничные и свадебные одежды
6.1.Головные уборы русских невест
6.2.Традиционная праздничная одежда

2
Введение
Традиционная одежда – это отражение культуры, истории и
обычаев народа. В зависимости от крупных событий в жизни людей
в русский национальный костюм добавлялись определенные
детали, появлялись новые орнаменты в вышивке и украшениях. В
России в разное время проживало более двухсот народов, и у
каждого из них был свой особенный наряд. Более того, одежда
отличалась даже в соседних селах одной губернии.
Функции русской традиционной одежды: охота, праздничная
танцевальная одежда или сельское хозяйство.

3
1.История становления
Наряд славян в период с V по IX века нашей эры походил на одежду
ближайших соседей – сарматов и скифов. Это были добротные
рубахи из грубой шерсти, войлока, кожи рыб и меха животных. С
развитием торговых путей и появлением новых, более изящных,
тонких тканей национальный костюм начал меняться. Большое
влияние на богатство русской одежды оказала римская культура,
позже внесли свой вклад и греки.

Одежда сарматов Одежда скифов

4
В Х веке, после Крещения Руси, в костюме появились элементы
византийских платьев. В одежде этого времени уже преобладали
элементы торжественности, ее стали украшать золотом и серебром.
Простой люд продолжал носить традиционную одежду.

Византийские платья

XII и XV века оставили


немного источников о том, как одевались люди древней Руси. В
этот период русский быт был изолированным. Костюм претерпел

5
трансформацию – стал более солидным. Появились тяжелые,
долгополые шубы, длинные кафтаны, висячие рукава.

В XVI-XVII веках и у мужчин, и у женщин появились новые


элементы в одежде – кафтаны и зипуны. Поверх них зажиточные
люди надевали шубы из дорогих мехов. Кафтаны представляли
собой длинные, как платья, одеяния, к которым пришивали стоячие
козыри (воротники). Чтобы показать свою состоятельность, их
расшивали золотом, серебром, жемчугами. Кафтаны надевали на
разные мероприятия – траурные, праздничные, в поездки. У
женщин разнообразия практически не было. Их верхней одеждой
были опашни (широкие вещи с полами, у которых капюшон
оторачивался мехом). Рукава национального костюма были узкими,
длинными, потому набирались на руки.

Стрельцы в кафтанах

Побывав в Европе, Петр I решил облагородить внешний вид своих


подданных и в январе 1700 г. издал указ «О ношении платья на

6
венгерский манер». За образец была взята французская
национальная мода. Мужчины были обязаны носить короткие
обтягивающие брюки - кюлоты, сочетая их с белыми чулками и
камзолом. Женщины охотнее осваивали новую моду: широкие
юбки на оправе скрывали недостатки фигуры, туфли на высоком
каблуке делали походку соблазнительной, а приталенная верхняя
часть платья с глубоким вырезом выгодно приподнимала грудь.

Ассамблея при дворе Петра I

2.Основные виды и формы


Носить одежду в древние
времена нужно было,
придерживаясь
определенных правил.
Очень большое значение
имел социальный статус

7
русской женщины. Также разнообразие русских нарядов зависело
от региона проживания.

2.1.Женский
Основой женского национального костюма была рубаха длиной от
90 до 140 см, холщовая (льняная или конопляная). На каждый
случай в жизни существовала своя одежда. Так, были покосные,
пожнивные рубахи, в которых работали на полях.

Рубаха

Что касается форм, то они были двух типов:


1. В виде туник (такие национальные одежды были
распространены в южных регионах). Они имели
прямоугольную форму (4 полотнища с тремя отверстиями –
для горловины и двух пройм для рукавов). Вырез горловины
оформляли пуговицей.
2. На лямках (в северных регионах). Такие рубахи состояли из
двух частей – юбки и лифа на оплечьях (лямках), к которым
пришивали рукава.
8
Таким образом, выделялись рубахи сарафанного типа и поневного.
У первого лиф короче, у второго – длиннее. Поверх рубах на севере
России надевали сарафаны парчовые или с душегреей, епаничкой.
Национальную одежду традиционно украшали полосой – вошвой.

Само слово «сарафан» имеет


персидское происхождение, а на Руси платье так называлось редко.
Чаще это национальное платье называли костяшкой, штофником,
кумачником, синяком или косоклинником. В русском народном
костюме было много цветов - от темно-синего до темно-красного.

Русский сарафан

Епанечкa Душегрея

9
Замужние женщины и те,
которые жили на юге, носили
вместо сарафанов поневу.

Национальные поневы были двух видов –


глухими или распашными. Длина
зависела от размера рубахи, на которую ее
надевали. Обычно эту юбку шили из
полушерстяных тканей, орнамент был
клетчатый. На талии Понева держалась
благодаря гашнику (шерстяному шнурку).
Сверху на нее надевался передник.

Понева

10
Завершали русский женский костюм телогреи (легкие пальто). Их
обычно украшали нарядные воротники – оплечья или ожерелья,
расшитые жемчугом и стразами.

Зимой русская женщина надевала


суконный опашень, шубу с откидными
рукавами и широкими проймами для рук.
В целом, русская женская одежда
практически не отличалась от мужской
национальной по конструкции, если не
считать исключительно дамских вещей.
Например, таковой являлся шугай. Это
национальная одежда с глубоким
запахом, в которой правую полу делали
больше, чем левую. Она имела застежки
– крючки или пуговицы, нередко шугай
шили из шелка или парчи на меху,
украшали орнаментом. Другие названия
шугая: епаничка (длинный плащ
широкий и с капюшоном). Рукавиц как
таковых у русских женщин не было, их
Традиционная зимняя женская
одежда
заменяли муфтой – маленьким мешочком
с прорезями.

11
2.2. Мужской
Основой мужского русского
народного костюма в
допетровские времена были
рубаха и порты (штаны). Крой
сорочки был прост и удобен для
передвижения и работы.Поверх
национальных рубах надевались
кафтаны, зипуны различных
фасонов – их носили все слои
общества. Шились эти вещи из
самых разных материалов.
Носили эту национальную
одежду в основном при дворе, иногда обшивали мехом.
С каждым столетием русский национальный костюм мужчин
претерпевал значительные изменения. Так, в петровские времена
знать наряжалась по-европейски: в кюлоты, парики и прочие
заимствования.
В допетровские времена из Византии
пришел княжеский плащ – корзно.Он
закреплялся на плече застежкой-
фибулой, оставляя правую руку
свободной.
Есть шубы в то время,но боярские шубы
отличались от тех, что носили остальные
сословия. Шили их из самых дорогих
материалов – рытого бархата, парчи,
меха. Шуба как бы завершала образ
боярина – столпа общества. Верхнюю

Боярская шуба

12
одежду в присутствии государя русская знать снимать не могла, как
бы ни было жарко в царских палатах.
Разновидности национальной мужской верхней одежды:
1. Зипун –
шили из
домашнего сукна,
с клиньями или
сборками.

2. Кафтан – длинный, с весьма просторной нижней частью. Он мог быть либо с


невысоким стоячим воротником, либо без него. Другие названия: шабур, куцинка, гуня,
кожух (из овечьих и телячьих шкур).

13
3. Свита – халатообразная национальная широкая одежда. Иные названия: пониток,
тайник, жупун, жупица. Шили из толстого сукна.
4. Армяк (шили из овечьей шерсти). Это длинная расширенная книзу национальная
одежда с большим воротником.

14
5. Однорядка – широкая одежда до щиколотки, которую носили и женщины. Вещь
без воротника с длинными рукавами.

3.

Головные уборы и
Обувь
Особое внимание уделялось головным уборам, так как в сочетании
с национальными русскими костюмами можно было отличить
дворянство от бедняков, а также определить, откуда родом
владелец. Основу головных уборов мужчин составляла шапка.
Среди других национальных головных уборов были:
1. Треуха – шапка, подбитая мехом.
2. Тафья – небольшие головные уборы, которые были расшиты
жемчугом. Носили только бояре и знать.
3. Мурмолка – национальная шапка с зауженным кверху краем.
4. Горлатная – высокая меховая шапка, которую в праздничные дни
носили бояре. Делалась из горлышек пушных зверей.

15
Треуха Мурмолка

Разнообразию девичьих национальных головных уборов не было


предела. Они носили:

1. Полотенце (ширинка, наметка) – узкая холстина, у которой края


завязывались сзади.

16
2. Круг (обруч) – делался из коры деревьев или картона и обшивался
тканью.

17
3. Лента (золотнуха, повязка) – почти как полотенце, только делалась из
дорогой ткани, парчи.

4.

Венец (коруна, челка, рефедь, ряска). Праздничное национальное украшение


головы, которое декорировали бусинами, перьями.

5. Платок (косинка, фатка). Обычно был недомотканным, завязывался


сзади.

18
После замужества голову уже нужно было закрывать. Так, сначала
русские женщины носили кичку молодухи. С рождением малыша
ее меняли на рогатую кичку – это высокий лопатообразный
головной убор или повойник. Изделие символизировало
плодородие. Чтобы не показывать волосы, на кичку надевали
убрус – платок.
В разных частях огромной страны национальная обувь называлась
по-разному: обувок, обутка, обуй, обуя или обуща. У мужчин и
женщин обувь различалась лишь оформлением, фасон оставался
неизменным. Для детей изделия делали такими же, как для
взрослых. Женские праздничные национальные сапоги расшивали
бисером, кружевом и обережной вышивкой.

19
Примерно в одно время с ними появились лапти – легкие
национальные тапочки, сплетенные из лыка, вязи, ракиты, бересты.
Надевали их на работу, и лишь самые бедные люди ходили в
изделиях постоянно, даже зимой.

Лапти

5. Украшения платья
Неотъемлемым элементом русского
народного костюма был пояс. Аксессуар
использовали для всего – сарафанов,
рубах, верхней одежды. С поясом вещи
плотнее прилегали к телу и лучше
согревали. Также пояс выполнял
эстетическую функцию. Нередко к нему
привязывались предметы быта: сумочки,
гребни, ключи. Поясными украшениями
были пряжки, красиво обработанные, с
блесками, лентами, пуговицами,
стеклярусом.
20
Из шейных украшений русские женщины носили бусы и ожерелья.
Последние представляли собой медальоны или подвески в виде
полумесяца – лунницы. Также такое наименование давали
украшению типа съемного воротника у рубах, шуб, кафтанов.
Дорогие ожерелья-воротники надевали русские бояре и боярыни.

От мастерства зависела будущая жизнь. Древнерусские костюмы


украшали бусами, подвесками из камней и металла, ожерельями.
Вместо застежек использовали фибулы – булавки. Украшали
манжеты, грудь и шею. В XI веке на руки надевали зарукавья –
браслеты из бисера и причудливо переплетенных нитей. Их также
называли накладными обшлагами.

5. Региональные особенности
Несмотря на разные климатические
условия и этнические особенности, в
одежде многих русских регионов были
одни и те же элементы. Отличие
составляли некоторые детали.
Согласно классификации выделяются
южные и северные регионы. В
первых у женщин основу образа
составляли национальные поневы, у
вторых – сарафаны.
В России национальные костюмы
народов нередко отличались
вышивкой, кроем, цветами. В
каждой губернии были свои верования
и приметы, на основе которых
создавалась вышивка и кружево.

21
Определить регион проживания можно
было и по национальному кокошнику. Одежда жителей Псковского края
Например, в Пскове носили
конусообразный головной убор с «рогом», украшенный по очелью
«шишками», а отличительной чертой тверского костюма являлась
высокая плоская шапка с наушами и понизью, закрывающая лоб.

6.Религия и праздничная одежда


6.1.СВАДЬБА В РУССКОМ
СТИЛЕ
Русские свадебные народные костюмы
представляют особую культурную
ценность. Они являются частью истории
российской страны, однако и в условиях
современности русские свадебные
наряды вызывают живой интерес.
 Платье невесты — роскошное
платье, выполненное из красного
жаккарда. В его декоре
использовано традиционное
золотое шитье, ажурное кружево,
камни. Основным элементом
свадебного костюма невесты стал
эффектный кокошник.

22
 Для жениха - красный кафтан с золотой вышивкой. Аксессуар в виде
широкого кушака достойно завершил собой свадебный образ.

6.2. Традиционная праздничная одежда


Яркие костюмы русской праздничной одежды сохраняли
традиционные формы в крестьянской среде до начала XX века.
Были в русском народном костюме и девичьи венцы, которые
напоминали царские короны, и расшитые жемчугом кокошники,
которые передавались по наследству, и понева для замужних
женщин и самые разнообразные сарафаны.
Это могут быть народные костюмы в виде сарафанов, рубашек,
кафтанов, а также наряды в виде солнышка, весны. Часто на
гуляниях люди одевались в костюмы скомороха, коня, медведя и
других ярких символов праздника.

23
На Масленице не принято
унывать, поэтому яркие
костюмы используют для
поднятия настроения и
привлечения внимания.
Существует несколько
вариантов нарядов для
женщин.
Сарафаны. Так как
Масленица проходит в
середине или конце
февраля, сарафан
становится достаточно
удобным нарядом. Его
можно сделать на
несколько размеров
больше, чтобы можно было
надеть костюм поверх
верхней одежды. Сарафаны
обычно шьют из ярких
тканей, притягивающих взгляды.

Заключить
В России национальные костюмы народов нередко отличались вышивкой,
кроем, цветами. В каждой губернии были свои верования и приметы, на
основе которых создавалась вышивка и кружево. Россия - большая страна с
богатой историей и культурой, о чем свидетельствует ее традиционная
одежда на свадьбе, празднике или работе. Традиционный костюм народов
России вдохновляет дизайнеров ведущих домов моды.

24
Ссылка: https://odezhda.guru/natsionalnaya/1124-russkij-kostum

https://www.russiancourses.com/blog/evolution-of-russian-clothing/

https://www.culture.ru/materials/51485/po-odezhke-vstrechayut

https://thingshistory.com/russkij-kostyum-x-xiii-vekov-kiev-novgorod/

https://ritualica.ru/vse-o-russkih-pohoronnyh-obryadah

http://slavmoda.com/russkij-svadebnyj-naryad/

https://vplate.ru/maslenica/kakim-dolzhen-byt-naryad/

Видео: https://www.youtube.com/watch?v=bMA2PYl4sIs&ab_channel=OKK7521

25
Giới thiệu

Trang phục truyền thống là sự phản ánh văn hóa, lịch sử và phong tục của người dân. Tùy thuộc vào các
sự kiện lớn trong cuộc đời của con người, một số chi tiết nhất định đã được thêm vào trang phục dân
tộc Nga, các đồ trang trí mới xuất hiện dưới dạng thêu và trang trí. Hơn hai trăm dân tộc sống ở Nga vào
những thời điểm khác nhau, và mỗi người trong số họ đều có trang phục đặc biệt của riêng mình. Hơn
nữa, quần áo khác nhau ngay cả ở các làng lân cận của cùng một tỉnh.

Chức năng của trang phục truyền thống của Nga: săn bắn, đồ khiêu vũ lễ hội hoặc làm nông nghiệp.

1. lịch sử hình thành

Trang phục của người Slav trong giai đoạn từ thế kỷ thứ 5 đến thế kỷ thứ 9 sau Công nguyên giống với
quần áo của những người hàng xóm gần nhất của họ - người Sarmatian và người Scythia. Đây là những
chiếc áo sơ mi chắc chắn làm từ len thô, nỉ, da cá và lông động vật. Với sự phát triển của các tuyến
đường thương mại và sự xuất hiện của các loại vải mỏng, trang nhã hơn, bộ quốc phục bắt đầu có sự
thay đổi. Văn hóa La Mã có ảnh hưởng lớn đến sự giàu có của quần áo Nga, và sau này người Hy Lạp
cũng góp phần vào.

Vào thế kỷ thứ 10, sau Lễ rửa tội của Rus, các yếu tố của trang phục Byzantine đã xuất hiện trong trang
phục. Các yếu tố trang trọng đã thịnh hành trong quần áo thời này; họ bắt đầu trang trí nó bằng vàng và
bạc. Những người dân thường tiếp tục mặc trang phục truyền thống.

Thế kỷ 12 và 15 để lại ít nguồn tư liệu về cách ăn mặc của người Nga cổ đại. Trong thời kỳ này, cuộc sống
của người Nga bị cô lập. Trang phục đã trải qua một quá trình biến đổi - nó trở nên chắc chắn hơn.
Những chiếc áo khoác lông dài dày dặn, những chiếc caftan dài, những ống tay áo rủ xuống đã xuất hiện.

Vào thế kỷ XVI-XVII, cả nam giới và phụ nữ đều có những yếu tố mới trong trang phục của họ - caftans và
zipuns. Trên họ, những người giàu có mặc áo khoác lông thú làm bằng lông thú đắt tiền. Kaftan là những
chiếc áo choàng dài, giống như váy, để may những chiếc kèn đứng (cổ áo). Để thể hiện giá trị của mình,
chúng được thêu bằng vàng, bạc, ngọc trai. Caftan được đeo ở nhiều sự kiện khác nhau - tang lễ, lễ hội
và trong các chuyến du lịch. Thực tế không có sự đa dạng giữa phụ nữ. Quần áo bên ngoài của họ là sang
trọng (những thứ rộng có sàn, mũ trùm đầu bị xé ra bằng lông thú). Tay áo của trang phục dân tộc hẹp,
dài nên tập trung vào tay.

Sau khi thăm châu Âu, Peter I quyết định cải thiện ngoại hình của các thần dân của mình và vào tháng 1
năm 1700, ban hành sắc lệnh "Về việc mặc trang phục theo cách Hungary." Thời trang quốc gia Pháp
được lấy làm hình mẫu. Nam giới được yêu cầu mặc quần bó ngắn - quần culottes, kết hợp chúng với tất
trắng và áo yếm. Phụ nữ sẵn sàng làm chủ thời trang mới hơn: váy rộng có viền che đi khuyết điểm dáng
người, giày cao gót tạo nên dáng đi quyến rũ và phần trên của chiếc váy với đường khoét cổ sâu giúp
nâng ngực.

2. các loại và hình thức trang phục chính

Vào thời cổ đại, cần phải mặc quần áo, tuân thủ các quy tắc nhất định. Địa vị xã hội của người phụ nữ
Nga rất quan trọng. Ngoài ra, sự đa dạng của trang phục Nga phụ thuộc vào khu vực cư trú.

26
2.1. Nữ

Cơ sở của trang phục dân tộc của phụ nữ là một chiếc áo sơ mi có chiều dài từ 90 đến 140 cm, vải canvas
(vải lanh hoặc sợi gai). Đối với mỗi dịp trong cuộc sống, có một trang phục của riêng mình. Vì vậy, có
những chiếc áo cắt cỏ, những chiếc áo sơ mi cộc cộc, trong đó họ làm việc trên cánh đồng.

Đối với các hình thức, chúng có hai loại:

1. Trong các hình thức áo chẽn (quốc phục như vậy phổ biến ở các vùng phía Nam). Chúng có hình chữ
nhật (4 tấm có ba lỗ ở cổ và hai lỗ ở tay áo). Đường viền cổ áo được trang trí bằng một chiếc cúc áo.

2. Trên quai (ở các vùng phía Bắc). Những chiếc áo sơ mi như vậy bao gồm hai phần - váy và vạt áo trên
vai (dây đai), mà tay áo được may.

Như vậy, áo sơ mi thuộc loại truyền miệng và loại có một không hai đã được phân biệt. Chiếc đầu tiên có
vạt áo ngắn hơn, chiếc thứ hai có vạt dài hơn. Trên những chiếc áo sơ mi ở phía bắc nước Nga, họ mặc
những chiếc sarafans thổ cẩm hoặc với những trang phục ấm áp, đậm chất sử thi. Quần áo dân tộc được
trang trí theo truyền thống với một sọc - một con rận.

Bản thân từ "saraphan" có nguồn gốc từ Ba Tư, và ở Nga, chiếc váy này hiếm khi được gọi như vậy.
Thường xuyên hơn, quốc phục này được gọi là knuckle, shtofnik, kumachnik, bầm tím hoặc kosoklinnik.
Trang phục dân gian của Nga có nhiều màu - từ xanh đậm đến đỏ sẫm.

Phụ nữ đã lập gia đình và những người sống ở miền Nam thường quấn trên đầu phục trang.

Các ponev quốc gia có hai loại - điếc hoặc đu. Chiều dài phụ thuộc vào kích cỡ của áo sơ mi mà nó được
mặc. Thường thì chiếc váy này được may từ vải len nửa người, trang trí là kẻ caro. Poneva được giữ ở eo
nhờ một gashnik (ren len). Một chiếc tạp dề đã được đặt trên đầu nó.

Poneva

Trang phục của phụ nữ Nga được hoàn thiện bởi telogrei (áo khoác nhẹ). Chúng thường được trang trí
bằng những chiếc vòng cổ trang nhã - áo choàng hoặc vòng cổ, được thêu bằng ngọc trai và thạch.

27
Vào mùa đông, một phụ nữ Nga mặc áo vải thô, áo khoác lông thú với ống tay gấp nếp và có lỗ rộng.
Nhìn chung, trang phục của phụ nữ Nga trên thực tế không khác quần áo quốc gia của nam giới về thiết
kế, ngoại trừ quần áo dành riêng cho phụ nữ. Ví dụ, đó là một shugai. Đây là quốc phục có mùi trầm,
trong đó lầu bên phải được làm nhiều hơn bên trái. Cô có dây buộc - móc hoặc nút, thường là shugai
được may từ lụa hoặc gấm trên lông thú, được trang trí bằng đồ trang trí. Các tên khác của shugai:
epanichka (áo khoác dài, rộng và có mũ trùm đầu). Phụ nữ Nga không có găng tay như vậy, họ được thay
thế bằng một chiếc clutch - một chiếc túi nhỏ có rãnh.

2.2. Nam giới

Cơ sở của trang phục dân gian Nga của nam giới trong thời kỳ tiền Petrine là áo sơ mi và cổng (quần tây).
Đường cắt của áo đơn giản, thuận tiện cho việc di chuyển và làm việc, áo caftans và quần zipuns với
nhiều kiểu dáng khác nhau được mặc bên ngoài áo sơ mi dân tộc - chúng được mọi tầng lớp trong xã hội
mặc. Những thứ này được may từ nhiều chất liệu khác nhau. Quốc phục này được mặc chủ yếu tại triều
đình, đôi khi được trang trí bằng lông thú.

Với mỗi thế kỷ, trang phục dân tộc của nam giới Nga đã có những thay đổi đáng kể. Vì vậy, vào thời
Peter, giới quý tộc ăn mặc theo phong cách châu Âu: mặc quần culottes, đội tóc giả và những món đồ đi
mượn khác.

Vào thời kỳ tiền Petrine, một chiếc áo choàng quý giá, một chiếc giỏ, đến từ Byzantium, được buộc chặt
vào vai bằng một chiếc cài trâm, để tay phải được tự do.

Có những chiếc áo khoác lông thú vào thời điểm đó, nhưng áo khoác lông thú boyar khác với những
chiếc áo khoác được mặc bởi những người còn lại trong lớp. Chúng được may từ những vật liệu đắt tiền
nhất - nhung, gấm, lông thú. Một chiếc áo khoác lông, như nó đã hoàn thành hình ảnh của một boyar -
một trụ cột của xã hội. Giới quý tộc Nga không thể cởi bỏ quần áo bên ngoài trước sự chứng kiến của vị
quốc vương, cho dù trời có nóng đến mức nào trong phòng hoàng gia.

Các loại áo khoác ngoài của nam giới quốc gia:

1. Zipun - được may từ vải nhà, có nêm hoặc chun.

2. Caftan dài, với phần dưới rất rộng rãi. Nó có thể có cổ đứng thấp hoặc không có cổ. Tên khác: shabur,
kuzinka, gunya, shroud (làm bằng da cừu và thịt bê).

3. Retinue - quốc phục rộng như áo choàng. Tên khác: ponitok, nơi ẩn náu, zupun, zhupitsa. Họ may từ
vải dày.

4. Armenia (được may từ lông cừu). Đây là một chiếc áo dài dân tộc được nới rộng ở phía dưới với cổ áo
lớn.

28
5. Đồng phục - quần áo rộng đến mắt cá chân cũng được phụ nữ mặc. Áo dài tay không cổ

3. Mũ và giày

Đặc biệt chú ý đến những chiếc mũ đội đầu, vì khi kết hợp với trang phục dân tộc Nga, nó có thể phân
biệt giới quý tộc với người nghèo, và cũng để xác định chủ nhân đến từ đâu. Cơ sở của mũ nam là một
chiếc mũ. Các loại mũ quốc gia khác bao gồm:

1. Treukha - một chiếc mũ được lót bằng lông.

2. Tafya - những chiếc áo choàng nhỏ được thêu bằng ngọc trai. Chỉ được đeo bởi boyars và quý tộc.

3. Murmolka - một chiếc mũ lưỡi trai quốc gia với một cạnh thuôn nhọn ở trên cùng.

4. Gorlatnaya - một chiếc mũ lông cao được các boyars đội vào các ngày lễ. Nó được làm từ cổ của
những con vật có lông.

Không có giới hạn cho sự đa dạng của các loại mũ quốc gia của các cô gái. Họ mặc:

1. Khăn (bay, bạt) - một tấm bạt hẹp với các mép buộc ở phía sau.

2. Vòng tròn (hoop) - làm bằng vỏ cây hoặc bìa cứng và được cắt bằng vải.

3. Ruy băng (zolotnukha, băng quấn) - gần giống như khăn, chỉ làm bằng vải đắt tiền, gấm.

4. Vương miện (coruna, bangs, sậy, bèo). Trang trí quốc gia lễ hội của người đứng đầu, được trang trí
bằng hạt và lông vũ.

5. Khăn choàng (bím tóc, mạng che mặt). Thường thì nó được quấn, buộc ở phía sau.

Sau khi kết hôn phải trùm đầu. Vì vậy, lúc đầu, phụ nữ Nga mặc bộ đồ của một phụ nữ trẻ. Với sự ra đời
của đứa trẻ, nó đã được đổi thành một chiếc mũ có sừng - đây là một chiếc mũ đội đầu hoặc chiến binh
hình thuổng cao. Sản phẩm tượng trưng cho khả năng sinh sản. Để không lộ ra sợi tóc, một chiếc khăn
quàng cổ - đã được cài vào bộ đồ.

Ở các vùng khác nhau của đất nước rộng lớn, giày dép quốc gia được gọi khác nhau: giày dép, giày dép,
giày dép, giày dép hoặc giày. Đối với nam và nữ, giày chỉ khác nhau về mẫu mã, kiểu dáng không thay
đổi. Đối với trẻ em, các sản phẩm được sản xuất giống như đối với người lớn. Những đôi ủng quốc gia lễ
hội của phụ nữ được thêu bằng hạt, ren và thêu.

29
Gần như cùng lúc đó những đôi giày khốn xuất hiện cùng với họ - những đôi dép đi trong nước nhẹ được
dệt từ vỏ cây chó đẻ, vải ghép, rakita, bạch dương. Họ mặc chúng để làm việc, và chỉ những người nghèo
nhất mới mặc sản phẩm của họ mọi lúc, ngay cả trong mùa đông.

5. Trang trí váy

Thắt lưng là một phần không thể thiếu trong trang phục dân gian Nga. Phụ kiện được sử dụng cho mọi
thứ - váy, áo sơ mi, áo khoác ngoài. Với một chiếc thắt lưng, mọi thứ sẽ ôm sát vào cơ thể hơn và được
giữ ấm tốt hơn. Thắt lưng cũng phục vụ một chức năng thẩm mỹ. Thường thì các vật dụng trong nhà
được gắn liền với nó: túi xách, lược, chìa khóa. Các món trang sức trên thắt lưng là khóa, được làm thủ
công đẹp mắt, có lấp lánh, ruy băng, cúc áo, dây đeo.

Trong số các đồ trang trí trên cổ, phụ nữ Nga đeo chuỗi hạt và vòng cổ. Sau đó là huy chương hoặc mặt
dây chuyền hình trăng lưỡi liềm. Ngoài ra, tên này được đặt cho một món đồ trang sức như cổ áo có thể
tháo rời cho áo sơ mi, áo khoác lông thú, caftan. Những chiếc vòng cổ đắt tiền được các nam thanh niên
Nga đeo.

Cuộc sống tương lai phụ thuộc vào kỹ năng. Trang phục cổ đại của Nga được trang trí bằng chuỗi hạt,
mặt dây chuyền làm từ đá và kim loại, và vòng cổ. Trâm cài - ghim đã được sử dụng thay cho dây buộc.
Trang trí cổ tay áo, ngực và cổ. Vào thế kỷ 11, những chiếc vòng tay được đeo - vòng tay làm từ hạt và
những sợi chỉ đan xen phức tạp. Chúng còn được gọi là còng vá.

5. Đặc điểm khu vực

Mặc dù điều kiện khí hậu và đặc điểm dân tộc khác nhau, quần áo của nhiều vùng ở Nga có những yếu
tố giống nhau. Sự khác biệt là ở một số chi tiết.

Theo phân loại, khu vực phía nam và phía bắc được phân biệt. Trong lần đầu tiên, dành cho phụ nữ, cơ
sở của hình ảnh được tạo nên từ các ponevs dân tộc, đối với các phụ nữ thứ hai - những cô gái mặc đẹp.

Ở Nga, trang phục dân tộc của các dân tộc thường được phân biệt bằng cách thêu, cắt và màu sắc. Mỗi
tỉnh đều có những tín ngưỡng và điềm báo riêng, dựa trên cơ sở đó mà thêu và ren được tạo ra.

Nó cũng có thể xác định khu vực cư trú bởi kokoshnik quốc gia. Ví dụ, ở Pskov, họ đội một chiếc mũ đội
đầu hình nón với một “sừng”, được trang trí bằng những “vết sưng” trên đầu, và đặc điểm nổi bật của
trang phục Tver là một chiếc mũ phẳng cao với tai nghe và phần đầu thấp hơn che trán.

6.Religion và Party Wear

6.1. CƯỚI THEO PHONG CÁCH NGA

Trang phục dân gian trong đám cưới của Nga có giá trị văn hóa đặc biệt. Chúng là một phần lịch sử của
đất nước Nga, tuy nhiên, ngay cả trong điều kiện hiện đại, trang phục cưới của người Nga vẫn rất được
quan tâm.

• Váy của cô dâu là một chiếc váy sang trọng được làm bằng vải jacquard màu đỏ. Trang trí của nó sử
dụng thêu vàng truyền thống, ren openwork, đá. Yếu tố chính của chiếc váy cưới của cô dâu là một chiếc
kokoshnik ngoạn mục.

30
• Dành cho chú rể - một chiếc caftan màu đỏ có thêu vàng. Một phụ kiện ở dạng thắt lưng rộng giúp
hoàn thiện vẻ ngoài trang trọng của đám cưới.

6.2. Quần áo lễ hội truyền thống

Những bộ trang phục lễ hội sáng màu của Nga vẫn giữ được những hình thức truyền thống trong môi
trường nông dân cho đến đầu thế kỷ 20.

Ngoài ra còn có vương miện của các cô gái trong trang phục dân gian của Nga, giống như vương miện
hoàng gia, và kokoshniks thêu ngọc trai, được kế thừa, và poneva dành cho phụ nữ đã kết hôn và nhiều
loại nữ trang.

Nó có thể là trang phục dân gian ở dạng váy, áo, cavat, cũng như trang phục dưới dạng mặt trời, mùa
xuân. Thường tại các lễ hội, mọi người mặc trang phục của một con trâu, ngựa, gấu và các biểu tượng
tươi sáng khác của ngày lễ.

Không phải phong tục để mất lòng người ở Shrovetide, vì vậy trang phục sáng màu được sử dụng để cổ
vũ và thu hút sự chú ý. Có một số lựa chọn về trang phục cho phụ nữ.

Các nữ chủ nhật. Kể từ khi Shrovetide diễn ra vào giữa hoặc cuối tháng Hai, một chiếc váy suông trở
thành một trang phục khá thoải mái. Nó có thể được làm lớn hơn một số kích cỡ để bạn có thể mặc bộ
quần áo bên ngoài. Những chiếc váy suông thường được may từ những loại vải sáng màu, bắt mắt.

Kết luận

Ở Nga, trang phục dân tộc của các dân tộc thường được phân biệt bằng cách thêu, cắt và màu sắc. Mỗi
tỉnh đều có những tín ngưỡng và điềm báo riêng, dựa trên cơ sở đó mà thêu và ren được tạo ra. Nga là
một đất nước rộng lớn với bề dày lịch sử và văn hóa, được thể hiện qua trang phục truyền thống trong
đám cưới, lễ tết hay nơi làm việc. Trang phục truyền thống của các dân tộc nước Nga đã truyền cảm
hứng cho các nhà thiết kế của các nhà mốt hàng đầu.

31